Chồng tôi gật đầu, mắt rơm rớm đỏ hoe. Kể từ đó, mỗi lần nấu ăn tôi đều làm nhiều hơn, phần riêng ra một cái bát lớn. Khi chị dâu đến lấy đồ nuôi lợn, tôi đều mang suất ăn đã phần ra nói hôm nay bán ế, đồ nấu mới nguyên, chị cầm về cả nhà ăn cho nóng.
Sau mấy lần ngần ngại, nó nghĩ là ba má đã đi rồi, trong nhà chỉ có nó là trai, còn lại toàn là chị em gái nên nó không muốn đi. Nhưng sau lần công an gọi nó qua phường, đe dọa, biểu phải khai rõ ba má trốn ở đâu, còn không thì sẽ quy cho nó tội ngoan cố, bao che phản
Ayaka đã trở về. Rất nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng cuối cùng, cô ấy đã trở về. Trích Daniel 12:2 (Chương 12, phần 2) Tôi đẩy cánh cửa tầng thượng mở ra. Một cơn gió lạnh lùa vào, cuốn qua những bậc thang bụi bặm, tối tăm. Trên cao, bầu trời rực rỡ những tia nắng vàng óng.
Sáu sào rau cải của vợ chồng ông Đạo ở Tiền Lệ, cho thu hoạch 50 kg mỗi ngày, năm khoảng sáu, bảy lứa. Nếu "trời thương", mỗi năm vợ chồng cũng để ra được hơn 200 triệu đồng.
Chồng tôi mới lấy lương hôm đầu tháng nên anh bàn với tôi là đưa bố với các cháu đi ăn một bữa buffet hải sản, ra hẳn nhà hàng 5 sao ăn cho sướng. Bố chồng lần đầu đến nhà hàng cao cấp nên cái gì ông cũng trầm trồ khen, lân la đến gần mấy bức tượng vàng
gu8R2C.
Vẫn còn tiếng lụp cụp rộn ràng của mấy cây dao chặt vào mặt thớt mù u. Vẫn tiếng nói cười xao động từng chòm nhóm của các chị, các dì trong nhà bếp. Tiếng máy đèn chạy tạch tè. Đằng trước rạp, nhóm ca cải lương dạo đờn lửng ta lửng tửng rồi ai đó vô câu vọng cổ ngọt xớt. Không biết vô tình hay cố ý, anh chàng nọ kê micro gần miệng mà uống rượu. Nghe đánh cái chóc giòn thiệt giòn rồi khà ra tuồng như cay đắng lắm, chua xót lắm, bắt với Điềm ngồi xếp quần áo trong buồng. Điềm bò lại cửa sổ mở chốt, đẩy hai cánh cửa lá sách sơn xanh ra, trời khuya sâu hun hút, nó la lên – Trời, gió mát ghê gật đầu, ừ, mát, gió chạy nghe thông thống trong lòng. Nghe rõ ràng mùi xoài cát trái mùa chín son ngoài song cửa. Tự dưng Huệ thấy nhớ nhà ghê lắm. Ngồi ngay ở nhà mà cũng nhớ thiếu điều rớt nước mắt cái độp xuống mặt chiếu bông. Lúc nảy, ăn cháo khuya xong, ba Huệ biểu cả nhà ra đằng trước, ông đốt nhang khấn trước bàn thờ làm lễ xuất giá cho con gái út. Chưa đủ lễ thì má Huệ đã khóc òa. Mấy chế, mấy dì ở nhà dưới chạy lên, bắt khóc theo, nước mắt nước mũi lòng thòng. Thành ra ai cũng xúm lại khóc nên không có màn dặn dò như mấy những lễ xuất giá khác. Huệ nghĩ vậy mà tốt, nó đỡ buồn tủi. Điềm dặn, “Bây giờ mầy khóc cho đã đi, để mai lúc rước dâu thì ráng nhịn, cô dâu mà khóc, son phấn trôi tèm lem, thấy rầu lắm”. Trời đất, buồn thương ở trong lòng, lúc nào tràn đầy thì phải khóc cho vơi chứ có phải rót nước ra từ cái ấm, lúc nào muốn rót thì rót, lúc nào không muốn thì thôi. Con gái lấy chồng, hỏi ai không tủi ?– Hồi sáng này, lúc đi chợ mua đồ về tao thấy ông Thi đi ngang nhà rũ cái áo bà ba hường làm cái đèn chao ngọn, nó lên tiếng. Huệ ra bộ dửng dưng – Ừ !– Thấy cái mặt ổng buồn, đứt ruột lắm.– Ừ !Điềm trở giọng quạo quọ – Ừ, ừ hoài. Phải chuyện mầy với ổng mà thành, đám nầy vui biết bao nhiêu cười, biểu Điềm nói nho nhỏ thôi rồi cái giọng lại nửa dửng dưng nửa phân trần – Thành gì mà thành, người ta đã nói là không có tiền sắm trầu cau.– Sạo, trầu cau rẻ rề, mà, sao lại có tiền đi cưới người cười, người ta vậy, mầy còn nhắc làm chi. Mà, sao bữa nay gió lạnh quá chừng, gió te tái đưa tới một tiếng gà đang gáy, nghe từng giọt, từng tiếng buồn thỉu. Cái vali da mới màu vôi đã đầy quần áo. Đồ của Huệ không có bao nhiêu, cũ hết rồi, đồ bên chồng cho mới nhiều, tới mười hai bộ. Điềm nhắc – Còn tập chép bài ca, mầy đem theo không ?– Ừ, đem theo, chút nữa tao quên đem theo chắc cũng không làm gì hết. Về bên nhà chồng không biết còn rảnh rổi vừa đưa võng vừa ngêu ngao hát. Nhà Thuấn vườn rộng, ruộng cũng nhiều, công chuyện chắc vô số. Thuấn kể, chỉ tính bẹ dừa khô rụng xuống, má Thuấn đã đi chặt mãn một năm còn chưa giáp vườn. “Nhưng em đừng sợ, về bển, ba má với anh không cho em làm gì nặng nề đâu”, Thuấn nói thêm. Huệ cười, cực khổ nó không sợ, chỉ sợ không được vui. Nghĩ lại, có chồng vừa hiền vừa giỏi như Thuấn, lại thương mình như vậy làm gì mà không lại chỗ đầu nằm, giở gối lên, nâng niu ấp trong tay tập chép bài ca đã cũ. Nhắm mắt, nó vẫn lật ra ngay cái trang có nét chữ nắn nót của Thi, dưới bài hát “Nhẫn cỏ”, Thi ghi thêm hai câu thơ “Trăm năm ai chớ bỏ ai. Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim”. Con Điềm thường bảo, người ta lấy thơ để thay lời thề hẹn đó.– Tao tội nghiệp ông Thi quá, mà tao cũng tội nghiệp mầy nữa. – Điềm vừa nằm xuống, vừa thở dài cái thượt. Huệ kêu Điềm ngủ đi rồi lụi hụi xuống giường, nó nói nó còn quên sợi dây nịt. Điềm xì một cái, “mầy có tật tiếc đồ cũ”. Huệ gắt, “Kệ tao. Ngủ đi”. Huệ bò lại chỗ cửa sổ và ngồi đó, đưa mắt nhìn xa thẳm màu đêm. Huệ ngồi đó thật lâu, đến má ghé vô buồng biểu Huệ nhắm mắt một chút đi, ngày mai rước dâu mệt lắm. Huệ dạ, thổi phù cho tắt đèn. Con Điềm vốn mê ngủ, đặt lưng xuống chưa bao lâu đã thở sâu. Huệ lại thắp đèn coi bây giờ là mấy giờ rồi giở vali ra, nói thầm trong bụng “Không biết mình có quên gì không ta ?”Nó làm như lỡ quên món gì sau này không có dịp về lấy nữa. Mà, từ Đất Cháy qua nhà Thuấn có bao xa, chạy xuồng băng tắt qua Đầm, rẽ theo kinh Thợ Rèn chừng mười lăm phút là tới. Nhưng với đứa con gái theo chồng, quãng đường đó cũng chở thương, chở nhớ. Chế Lê, chế thứ ba của Huệ lấy chồng sát bên nhà, chỉ cách một hào ranh mà còn khóc lu bù. Hồi đó, Huệ cười, chế cú cái cóc lên đầu nó,” Sau này có chồng rồi biết, cưng “. Huệ không tin, nó biết mình rắn rỏi lắm, sức mấy mới khóc. Té ra không phải vậy, nó cũng là một đứa lạc lòng. Sáng mai thôi nó sẽ xuống võ rồi về ở miết nhà người ta. Nhớ cái cối xây bột dựa hàng kệ đựng tiêu tỏi, dầu ăn, nước mắm… Con mèo ngủ thiu thiu trên đầu bộ ngựa, mấy cái võng giăng quây quần quanh bồ lúa. Lối vô nhà trải đất đỏ, người đi ra đi vô đã mòn mấy hòn tròn tròn trọc lóc. Lối này đổ ra con đường xóm xáng múc hôn hang chạy dài tới Vịnh Dừa. Đi chút nữa là tới đám trâm bầu, chỗ con đập vào xóm Kinh Cụt, bẹ dừa kéo xuồng nằm vảnh cổ, có bẹ đã khô quắt, có bẹ còn tươi thơm. Xóm kinh ăn sâu vô đồng. từ vườn nhà Huệ dòm xéo về phía tây, bỏ cánh đồng lúa lơ thơ gốc rạ là một vệt xanh rờn của dừa, của nhà Thi ở đó. Huệ với Thi quen nhau hồi nhỏ. Thi có tật khoái đi tắt đường đồng đâm thẳng vô vườn nhà Huệ để đến trường. Tan học về, nó có thể nhẩn nha, lang thang đồng khơi thả diều cho tới chạng vạng. Có bữa tan trường, Thi về cùng Huệ, Thi hỏi, “tao thấy con gà mái nhà mầy đẻ bậy đống rơm sau hè, sao mầy không làm ổ ?” Huệ xụ mặt xuống, môi trề ra “Gà nhà tao, kệ tao.” Thi mất hứng, càu nhàu ”Con gái gì… vô duyên”.Đó là chuyện hồi nhỏ, chớ khi hai đứa lớn lên, Thi nhận ra Huệ có duyên, đã có duyên mà còn đẹp nữa. Thi học lớp trung cấp sư phạm xong về dạy trường cấp II Ấp Chín. Thi dạy lớp sáu, ngay lớp con bé Mén con anh Hai Mận học. Huệ đi họp phụ huynh hoài. Vô đó, không phát biểu gì, thẹn thò ngồi cuối dãy bàn, cũng không để ý coi Thi nói gì, chỉ nhìn Thi cười. Trời đất quỹ thần ơi, người gì cười hiền thấy thương quá. Hồi xưa, lúc còn con nít đứa nào cũng hôi nắng, cũng lùi bùn sình, đâu phải như bây giờ. Ở chợ hay ở quê gì rồi người ta cũng lớn xóm này, người biết tụi nó thương nhau đầu tiên là con Điềm, nhỏ bạn thân nhất của Huệ, người thứ nhì, thứ ba biết là chú thím Mười Ba. Chú Mười Ba bán quán cà phê cặp bờ kinh xáng. Quán chú buổi sáng toàn đàn ông, buổi trưa của mấy thím đàn bà, ôm đứa con nẹo một bên vú nói chuyện làng trên xóm dưới. Buổi chiều, tụi con nít tụ lại quán chạy lòng vòng trong sân chơi. Riêng buổi tối, quán chạy máy đèn chiếu phim bộ Hồng Kông phục vụ cho đám thanh niên. Có lần coi bộ phim kiếm hiệp “Thiên Long Bát Bộ”, tới đoạn A Châu chết, con Huệ nước mắt rịn rịn, chắc lưỡi như nói với con Điềm “Ước gì trên đời này có ai thương tao như ông Kiều Phong thương A Châu, chắc tao sướng tới chết luôn quá”. Con Điềm cười, ngó ra sau lưng, nói xa xôi, “Có chớ, sao mà không?”. Thi ở đằng sau, kế dãy ghế Huệ ngồi, hít đầm đìa hương tóc thơm của cô bạn gái, mỉm cười. Ra về, Thi thả chầm chậm theo tới chỗ quẹo vô nhà Huệ, Thi mới níu tay Huệ lại, Thi nói rằng”Ông Kiều Phong đó mà nhằm gì, có người còn thương Huệ hơn…” Tay Huệ ấp vào giữa tay Thi líu ríu. Sáng ra Bà Hai, má Huệ nói với thím Mười Ba ” Làm gì hồi đầu hôm nầy mấy con chó nhà tôi sủa ong ỏng hoài vậy không biết ?” Thím cười, chó sủa chuyện con Điềm làm nhân chứng cho mối tình của Huệ. Gặp Thi ở đâu, Thi nói cái gì Huệ đều kể cho Điềm nghe. Nhiều lúc Điềm phải nạt, ” Trời ơi, mầy kể cho tao nghe hoài, tao phát ghen luôn đây nè”. Mai mốt đây, hai đứa phải lấy chồng con gái ở quê nuôi lớn không để lấy chồng thì làm gì ?, Điềm ước gì mình gặp được một người tử tế, hiền hậu, có học thức như Thi, lấy được người chồng mà tự mình tìm hiểu, yêu thương như Huệ. Huệ cười, chưa gì hết mà chồng chồng vợ vợ, nghe kỳ. Nói vậy, nhưng lòng Huệ nghe ấm ran, nó mơ tới một mái nhà sớm chiều khói tỏa, buổi sáng nó rang cơm cho Thi lót lòng đi dạy, trưa đón Thi về chăm chút nồi canh chua bông súng ăn với cá sặc kho thì thương vậy, nhưng nhắc chuyện cưới, thấy không gấp gáp được. Nhà Thi đã nghèo mà anh em lại đông. Má Thi giao, đứa nào nấy làm để cưới vợ riêng. Lương Thi thì ít lắm, dư dả bao nhiêu. Vì vậy mà Thi xin đổi ra Rạch Ráng dạy trường huyện. Thi tính, ra ngoài đó Thi dạy thêm giờ, chắc lương lên được hai trăm mấy, để dành không bao lâu nữa đủ tiền lễ để cưới Huệ rồi. Huệ cười, cưới vợ chớ đâu phải mua vợ đâu mà phải tốn nhiều tiền. Thi bảo, không cần rình rang nhưng cũng phải có năm sáu bộ đồ, đôi bông, sợi dây chuyền cho Huệ không phải tủi chứ. Những lúc nhớ Thi, Huệ ngồi mơ về đám cưới, bữa đó, chắc là vui lắm. Hết học kỳ đầu, tự nhiên bặt cả tháng Thi không về, có về cũng chui nhủi trong nhà, ốm như ma đói. Huệ hỏi hoài, nhưng Thi cúi đầu, tìm được ánh mắt Thi đã khó, mong gì Thi nói Thi thế là thôi rồi, mấy thím buổi trưa ngồi quán chú Mười Ba cong miệng nói với nhau, nghe phong thanh Thi đi lại với con gái trưởng phòng giáo dục huyện, cô nọ mang thai, chuẩn bị cưới. Đâu nè, thầy Thi đâu có tệ như vậy. Ừ, nhưng nghe nói thầy Thi bị “gài” như trong Lan và Điệp. Tội nghiệp. Tội nghiệp ai?Thì Thi chớ ai, ở đời ngược ngạo vậy đó. Thi cưới vợ xong rồi nhưng vẫn thường tha thểu về ở lì trong này. Huệ gặp Thi giữa đường muốn cười nhưng Thi lầm lũi cúi mặt. Huệ lấy chồng. Thím Mười Ba chép miệng, giọng không biết khen hay chê”Con Huệ nó dứt tình lẹ quá ha, dứt cái “rụp”. Huệ cười, thấy đâu có chê Thuấn được cái gì, Thuấn biết Huệ từng thương Thi mà anh cũng bước tới. Huệ bây giờ, còn chờ ai nữa ?Huệ chuẩn bị cho đám gã mình từ mấy tháng trước. Suốt ngày nó cặm cụi ngoài vườn. Lá dừa khô bó láng vo, tề đầu tề đít chất đầy giàn bếp, dựng qua tới bồ lúa. Củi phơi từ lúc chớm hết mưa, lổn nhổn ngoài sân. Mớ cọng dừa đã róc lá dựng ngoài giàn, chưa khô hẳn thì đám bìm bìm đã leo xanh rờn, nó cũng dỡ xuống, chặt phơi. Chuyện gì nó cũng giành làm một mình, làm từ sáng sớm tới chạng vạng, không đi coi phim nữa mà tối tối nằm nhà nghe cải lương hoặc đưa võng cò kẹt, hát “Thương nhớ nhớ mãi không thôi. Chàng mới ra về chị em tôi thương nhớ…”. Điềm tới chơi thường, như giữ Huệ, sợ Huệ vì Thi mà làm chuyện dại. Sợ vậy thôi, chớ Huệ vẫn roi rói, người ta thấy nó không thèm rớt một giọt nước mắt nào như nó với Thi chưa từng có duyên dẻ gì nhau. Điềm hỏi “Sao tao không thấy mầy buồn gì hết ?”. Huệ cười, “Tao quên ông Thi mất tiêu rồi, tệ quá, nhớ làm chi ?” Hồi đám cưới Thi, Huệ chép miệng tiếc, phải chi Thi mời… Không được mời nên mới nằm nhà, gió đưa tiếng hát ngang qua đồng lúc gần. lúc xa thăm gần đám, Thuấn chạy xuồng qua chở Huệ đi chợ. Hai đứa mua nhiều thứ, cuối cùng dắt nhau tới tiệm tạp hóa lựa bốn trái tim bằng giấy đỏ lớn bằng cái thúng để Huệ dán bên nhà hai trái, buồng cưới nhà Thuấn hai trái. Lúc Huệ giở mấy trái tim coi kỷ coi có thủng lổ không thì thấy Thi đằng cuối chợ đứng nhìn. Huệ cười ráo hoảnh. Tưởng Huệ không thấy, Thuấn quay qua, nhắc nhỏ, “Thi kìa, em ! “. Huệ cười, ừ, Thi đó, Thi chớ ai, rồi biểu người bán hàng lựa thêm cho hai chữ Song Hỷ mới lại gần chào, Huệ biểu, “Thi đừng có nhìn tui trân trối vậy, tui cũng phải lấy chồng chớ, phải hôn. Mà anh nhớ đối xử với người ta tốt như đối xử với tui vậy nghen”. Thi gượng gạo cười rồi cắn môi quay đi. Thuấn nhìn theo, nắm tay Huệ, nắm rất chặt, nửa như để an ủi, nửa lại giống như rịt lấy, như sợ Huệ bỏ chạy đi mất. Huệ mắc cười, đó là lần đầu tiên từ lúc xuống mối, tới ăn trầu uống rượu rồi chuẩn bị cưới Thuấn mới nắm tay cô. Thì phải vậy thôi, mai mốt là vợ chồng rồi…… Huệ ngồi chỗ cửa sổ cho tới lúc gà gáy rộ. Bà Hai lủi thủi đốt cây đèn cóc ngồi lột tỏi, không biết có phải tỏi nồng hay không mà mũi bà sụt sịt, nước mắt kèm nhèm. Bà con cô bác cũng trở dậy râm ran. Thức ăn đãi buổi mai đã làm sẵn từ hôm qua một mớ nhưng thịt kho tàu vẫn chưa thấm lắm, lớp mỡ chưa trong. Than bắt lửa cháy lép bép. Huệ kêu Điềm dậy, sửa soạn ra chợ xã đánh tóc, làm mặt. Điềm ngồi dậy, tay lò mò kiếm cây kẹp tóc, giọng tỉnh queo nhưng hơi bàng hoàng – Trời ! Sáng rồi sao ? Mau vậy ?Đám thanh niên đằng trước quét qua nền rạp, xếp bàn ghế ra. Nhóm ca cải lương đã mỏi mòn ngoẹo vào nhau ngủ mê mệt, thay vô đó là băng nhạc đám cưới xập xình “Ô vui quá xá là vui…”Xuống xuồng, Huệ giành lái máy. Điềm ngồi co ro đằng trước mũi, than lạnh quá chừng đi. Gió này mà không lạnh sao được. Một tháng mười ba ngày nữa là Tết rồi còn gì. Và sau tết nầy, mấy thím ngồi quán trưa bảo nhau, “Vợ chồng con Huệ có về”. Trong tiếng máy Koler 4 nổ lùng bùng, tự dưng Huệ bảo – Ừ, lạnh quá, Điềm ha ?Xuồng từ từ chạy tới đập nhỏ đầu xóm Kinh Cụt. Đám trâm bầu đứng im lặng, xơ rơ. Huệ bất ngờ xuống máy chạy chậm, chiếc xuồng khật khừng. Nó ngơ ngẩn ngó lên bờ, trong lòng chao chát một nỗi thèm muốn. Nó muốn chạy vô xóm, tới nhà Thi, gặp anh và nói cho anh hay rằng nó hết thương Thi rồi, nó quên anh, quên nói để làm gì, ta ? Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Tâm sự Thứ năm, 7/1/2021, 1059 GMT+7 Tôi muốn chấm dứt cuộc hôn nhân này, 3 mẹ con đùm bọc nhau sống, có cháo ăn cháo, có rau ăn rau, vậy mà sao khó quá. Xin kể về gia đình chồng tôi Ba mẹ chồng tôi có 3 người con trai và một con gái. Ngày xưa ba mẹ chồng thuộc dạng khá giả trong vùng. Các anh lấy vợ lâu rồi, con vợ chồng tôi mới cưới được 4 năm. Tôi sinh được hai con, bé 30 tháng và bé 9 tháng. Anh hai của chồng lập gia đình, ba mẹ chồng cho nhiều của cải, vốn liếng rồi tạo công ăn việc làm, giờ gia đình anh giàu nhất vùng. Anh tư cũng vậy, lập gia đình được ba mẹ chồng tạo công ăn việc làm, giờ cũng giàu nhất nhì một mới cưới về tôi thấy gia đình anh chị thành công vậy nên rất ngưỡng mộ và khâm phục, tôi sống tự lập từ nhỏ nên rất hiểu giá trị của đồng tiền, cứ nghĩ anh chị có được thế là cả quá trình phấn đấu và làm việc cực khổ. Càng về sau tôi càng nhận ra bản chất của sự việc, anh chị có được như ngày hôm nay phần lớn là do ba mẹ chồng tôi trải đường sẵn cho đi. Ba mẹ chồng luôn căn dặn các anh là giờ đã cho của cải và tạo công ăn việc làm rồi, sau này ba mẹ già thì nhớ chăm lo lại cho em. Gia đình anh hai và anh tư giàu nhưng coi thường vợ chồng tôi lắm, ngoài mặt chị chị em em cho mẹ chồng tôi thấy, trong lòng tính toán từng lần về quê, vì nhà chồng và nhà anh tư thông nhau nên tôi qua nhà anh tư mượn cái bàn ủi mà mẹ chồng nói anh khó lắm đó, kiểu như sợ tôi qua ăn cắp đồ vậy, tôi tự ái quá nên không dám sang nữa. Còn gia đình anh hai tối ngày nhờ vả chồng tôi sửa đồ và đi mua đồ giùm, chồng tôi sống rất vô tư nên toàn mua hộ, có khi còn lấy lỗ, ví dụ mua món đồ hơn 5 triệu nhưng về lấy chẵn 5 triệu thôi. Gia đình anh hai cho thuê chạy xe dịch vụ, tiền bạc tôi lúc nào cũng sòng phẳng, đi chuyến 1,7 triệu nhưng tôi toàn gửi 2 triệu anh vẫn lấy. Giờ con trai của anh hai quen bạn gái sắp cưới, mẹ chồng không còn tài sản nữa nên đánh tiếng cho chị chồng tôi giúp đỡ cho cháu, trong khi đó gia đình anh hai giàu mà không muốn lo cho con, có việc gì cũng đùn đẩy trách nhiệm cho gia đình chồng chồng mình, lúc quen tôi không tìm hiểu kỹ nên giờ mới ân hận. Tôi quen chồng 3 năm mới cưới, lúc quen tôi cũng không biết gia đình chồng như thế nào, không về nhà chơi lần nào. Anh dắt tôi về một lần là ba mẹ anh đặt vấn đề mấy tháng sau cưới luôn. Anh không sử dụng mạng xã hội nên tôi không có thông tin gì. Ban ngày tôi đi làm, tối đi học, về đến nhà trọ gần 10h đêm, tôi học ròng rã như vậy gần 10 năm trời nên không có thời gian đi đâu và tìm hiểu ai. Tôi quen anh vì làm chung công ty, không có ấn tượng gì khi gặp mặt. Anh hơn tôi 8 tuổi, không có ngoại hình, anh theo đuổi cả năm trời tôi mới nhận lời. Giờ lấy về mới phát hiện ra nhiều tật tôi thuộc dạng vô tư vô lo, sống chung với chị được chị lo tất nên lúc độc thân làm bao nhiêu ăn xài hết bấy nhiêu, không tích lũy được gì; giờ lập gia đình và có con nhưng vẫn tính cũ, ai sống chết mặc ai, không quan tâm tới chuyện gì hết. Tôi bận chăm con nhỏ không đi làm được, chồng ngày nào cũng nói đi làm nhưng chưa bao giờ đưa cho tôi tiền; có lần còn mượn tôi số tiền rất lớn, nói để làm ăn nhưng cũng không trả. Tôi tâm sự công việc của anh cho mẹ chồng nghe, nói mẹ khuyên giúp vì anh rất nghe lời mẹ. Trước mặt tôi, mẹ chồng la vài câu, sau lưng lại bảo tôi lấn lướt chưa lập gia đình, công việc tôi ổn định và có tích lũy. Mấy năm qua tôi lấy tiền tích lũy nuôi con và một phần chị chồng cũng giúp đỡ. Giờ chúng tôi ở nhờ nhà chị chồng chị sống độc thân, vậy mà mẹ chồng không bao giờ quan tâm tới cuộc sống của vợ chồng tôi. Trước khi có con, tôi đi làm nên chẳng quan tâm lương của chồng. Sinh con xong, ở nhà nhiều chi phí nên tôi thỉnh thoảng hỏi tiền chồng. Tôi nhiều lần bàn tính ra vùng ven kiếm mặt bằng nào rẻ để thuê rồi kiếm gì đó vừa buôn bán vừa chăm con. Chồng phản đối gay gắt, cho rằng tính như vậy là chia rẽ tình cảm gia đình anh. Sau đó anh nói xấu tôi với gia đình anh, cho rằng con còn nhỏ mà tôi không lo, tham tiền... Trong khi tôi đã nghỉ làm, ở nhà chăm con, chọn nghề buôn bán để vừa có thu nhập vừa có thời gian chăm con chứ; còn anh không làm ra tiền; lấy tiền tích lũy ra ngồi không xài thì đến núi tiền cũng hết. Giờ ra làm ăn thì lấy tiền của tôi chứ có nhờ vả gì nhà anh mẹ đẻ tôi ngăn cản, kiểu như sợ thiên hạ dị nghị chứ không phải sợ tôi cực. Ba mẹ chồng tôi cho đất, tính ra không bằng góc nhỏ khi cho mấy anh trai chồng, vậy mà chồng mình nghĩ nhiều lắm. Anh kêu sang tên cho chị chồng hết đi rồi sau này tính sau, kiểu giống như sợ tôi bán để tiêu xài hết vậy. Tôi sống sao cũng được, chỉ thấy thương hai đứa con. Anh là người chồng, người cha không có trách nhiệm, không biết lo, không chịu làm ăn, sống bên vợ con mà chỉ biết bản thân và gia đình mình. Mẹ chồng tôi lại bất công nữa, không biết tương lai ba mẹ con tôi sẽ đi về mình nói nếu ly dị thì tôi chỉ được nuôi một đứa. Anh hăm dọa sẽ bằng mọi cách để làm điều đó. Tôi không thể giao con mình cho ai nuôi, cha chúng còn sống kiếp tầm gửi thì lấy gì lo được cho con. Tôi không muốn con mình lại thành bản sao của cha nó. Mong ước của tôi là giờ chỉ cần ra đi với hai đứa con thôi, không cần gì hết. Nhìn con người ta có đủ cha mẹ yêu thương, nhìn lại con mình thấy có lỗi quá. Đối với tôi, một ngày còn sống chung trong gia đình này thật là mệt mỏi. Mong nhận được lời khuyên của quý độc giả để tôi sáng suốt tìm hướng đi tốt nhất cho giả gọi vào số09 6658 1270để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.
Chuуên gia tâm lý Pepper lần đầu bật mí ᴄuộᴄ ѕống gia đình, khoe ᴄhồng trẻ ᴄưng ᴠợ như trứng mỏngQuý ᴄô 25+ > TipѕChuуên gia tâm lý Huуền Trân nhận đượᴄ nhiều theo dõi, dù không ѕở hữu nhan ѕắᴄ mỹ miều, không хuất thân danh gia ᴠọng tộᴄ haу ᴄó ᴄuộᴄ ѕống ѕang ᴄhảnh nhiều người mơ ướᴄ. Những người dõi theo ᴄhị phần lớn là phụ nữ, bởi nhờ ᴄhị, nhiều người đã ᴠượt qua đượᴄ khủng hoảng trong tâm lý ᴠề tình уêu, hôn nhân ᴠà nhiều bi kịᴄh kháᴄ trong ᴄuộᴄ ѕống hàng đang хem Chồng ᴄủa dr pepper là aiLà người luôn lắng nghe ᴄhia ѕẻ ᴄủa người kháᴄ, nhưng Pepper lại ᴄhưa lần nào tiết lộ ᴠề ᴄuộᴄ ѕống riêng tư ᴠà gia đình nhỏ bé ᴄủa mình. Tuу nhiên gần đâу, nhân ᴠiệᴄ ᴠừa ѕinh bé thứ hai, đã ᴠui ᴠẻ ᴄhia ѕẻ ᴠề trải nghiệm đi ѕinh ᴄũng như những tâm ѕự ᴠề gia đình ᴄủa mình. Về ᴄhuуện ѕinh ᴄon, do ѕinh hai lần gần nhau nên ѕứᴄ khỏe ᴄủa ᴄhị ᴄhưa thựᴄ ѕự ѕẵn ѕàng. Cả hai lần đều là ѕinh mổ, hai ᴠết mổ trùng nhau khiến Pepper đau hơn ᴠà hồi phụᴄ khó khăn hơn. Sinh ᴄon đầu lòng Pepper đã ѕuýt ᴄhết trền bàn mổ. Chị ᴄho biết lúᴄ đó người lịm đi, ᴄảm giáᴄ thật kinh khủng. Đó là lý do khiến ᴄhị mất bình tĩnh khi ᴠào ᴠiện ѕinh lần thứ hai. Maу mắn là ᴠề mặt tâm lý, Pepper đủ khả năng để "trị liệu" ᴄho bản thân mình. Hai bé trai nhà ᴄhị tuổi rất gần nhau, ᴄậu đầu 2 tuổi tên Duệ Hi, ᴄậu ѕau mới 4 tháng tuổi tên Trí Hi. Hai bé gần tuổi khiến ᴠiệᴄ ᴄhăm ѕóᴄ ᴄon ᴄủa ᴠà gia đình ᴠất ᴠả hơn. Thế nhưng, một điều rất an ủi Pepper là anh hai Duệ Hi không hề ghen tỵ khi gia đình ᴄó thêm thành ᴠiên mới. Thấу ba mẹ ᴠất ᴠả ᴄhăm em, ᴄậu thường tự giáᴄ đánh đánh răng, thaу đồ ᴠà ѕoạn ᴠali để kéo đi họᴄ. Tất nhiên, những ᴠiệᴄ làm đó đều ᴄó ѕự giúp đỡ ᴄủa Dr. Pepper ᴠà ông хã nhưng thấу ᴄon hiểu ᴄhuуện như ᴠậу, Dr. Pepper rất ᴠui. Về ông хã trẻ, Dr. Pepper ᴄhia ѕẻ, ᴄhồng mình là một người ᴄựᴄ kỳ giỏi trong ᴠiệᴄ giúp đỡ ᴠợ ᴠượt qua giai đoạn ở ᴄữ ѕau ѕinh. Anh làm ᴄho ᴄhị từ ᴠiệᴄ lớn đến ᴠiệᴄ nhỏ, ᴄhuẩn bị ᴄho ᴄhị từng bữa ăn, nhắᴄ ᴄhị điều gì nên làm, không nên làm để mau lấу lại ѕứᴄ. Chồng Dr. Pepper ᴄũng là một ᴄhuуên gia tâm lý ᴠề trẻ em nên anh hỗ trợ ᴄhị rất nhiều trong ᴠiệᴄ giáo dụᴄ hai ᴄon. Hơn thế nữa, kiến thứᴄ ᴠề ᴄhăm ᴄon, ẵm bồng, dinh dưỡng, ѕứᴄ khỏe... anh đều nắm Pepper hài hướᴄ ᴄhia ѕẻ "Thật ѕự thì ᴄhưa ᴄó ᴄái gì mà ông хã làm ᴄho Pepper thấу không hài lòng, mọi thứ anh đều ᴄhu toàn hết, khiến ᴄho lắm lúᴄ Pepper nghĩ ᴄhồng mình thật ra là một từ điển báᴄh khoa toàn thư ᴄhứ không phải người thường". Nhờ ѕự ᴄhăm ѕóᴄ ᴠà giúp ѕứᴄ từ ᴄhồng mà ᴄhỉ 2 tuần ѕau ѕinh bé thứ hai, Pepper đã ᴄó thể quaу lại ᴠới ᴄông ᴠiệᴄ mà không gặp quá nhiều khó gian gần đâу, ᴄáᴄ ѕao Việt liên tụᴄ bị haᴄker dòm ngó ᴠà thậm ᴄhí haᴄk ѕạᴄh thông tin, Trần Nam Thư ᴠừa mất niᴄk ᴠừa phát hiện ID đã bị đổi tên ѕang một người dùng kháᴄ?Aleхandria Oᴄaѕio-Corteᴢ từ ᴄô bồi bàn хinh đẹp đến Hạ nghị ѕĩ trẻ nhất lịᴄh ѕử nướᴄ MỹNóng trên mạngCô gái ᴄó tên Aleхandria Oᴄaѕio-Corteᴢ giành ᴄhiến thắng tại khu ᴠựᴄ bầu ᴄử ѕố 14 bang Neᴡ York. Ở tuổi 29, ᴄô trở thành người phụ nữ trẻ nhất đượᴄ bầu ᴠào Quốᴄ hội thêm Có bao giờ bạn nghĩ, ᴠiệᴄ bán những “túi ráᴄ” lại đem đến tiền tỷ ᴄhưa? Một ᴄô gái trẻ ở Trung Quốᴄ đã làm giàu từ ý tưởng độᴄ đáo triệu phú, ᴄó khối tài ѕản kếᴄh хù nhưng một nữ triệu phú ᴠẫn ᴄhăm ᴄhỉ đi nhặt ráᴄ, ᴄhai lọ mỗi ngàу bất ᴄhấp ѕự phản đối ᴄủa người ᴄạnh huấn luуện ᴠiên, ᴄáᴄ lớp họᴄ уoga đặᴄ biệt ở Oregon Mу̃ ᴄòn ᴄó thêm những ᴄhú dê. Chúng ᴄó thể ᴄoi là những trợ thủ đắᴄ lựᴄ ᴄho họᴄ ᴠiên ѕau 4 năm gia nhập, ᴠới ᴄhứᴄ Phó ᴄhủ tịᴄh mảng bán lẻ ᴄủa Apple, Angela Ahrendtѕ đã đượᴄ trả lương gần gấp đôi CEO Tim kết "Hoa hậu Doanh nhân Toàn năng ᴄhâu Á 2019" ᴠới ngôi ᴠị quán quân thuộᴄ ᴠề CEO Nguуễn Thị Ngọᴄ Hân
Khớp nối được với một người họ hàng trong Nam, chị đã động viên chồng cai nghiện lần thứ 27, sau đó vào trong đó làm ăn. Muốn đoạn tuyệt ma túy, thì phải tránh xa môi trường bẩn, ô nhiễm vì ma túy. Sau nhiều tuần thuyết phục, chồng chị cũng đồng ý vào Nam để cai nghiện. Hôm chuẩn bị cho chồng đi, chị lo từng cái quần, cái áo, đôi tất chân, thậm chí chị còn lén bỏ vào balô của chồng mấy hộp bao cao su vì chị sợ đàn ông xa vợ lâu ngày không giữ gìn được, lỡ mang bệnh về lại khổ vợ, khổ con... 1. Không biết còn ai trên đời này khổ nhục nhưng lại giàu nghị lực như chị không? 20 năm trước, lúc vừa tròn 22 tuổi, chị kết hôn với một người không phải vì tình yêu. Sau đêm tân hôn, chị mơ hồ nhận ra những biểu hiện bất thường của chồng - đó là dấu hiệu của một người nghiện thuốc phiện. Lấy chồng được đúng 12 ngày, chị phải chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết vì dám tỏ thái độ khi phát hiện chồng mình nằm co cùng mấy công nhân lâm trường. Cuối năm đó, chị sinh con trai đầu lòng. Suốt 9 tháng mang thai là bấy nhiêu ngày chị ôm bụng tìm chồng trên các lán nương, đỉnh núi, hẻm sâu. Có lần bụng vượt mặt, sắp đến ngày sinh, chị cầm đèn pin lần mò theo dấu dép của chồng lên tận đỉnh đồi. Vừa giáp mặt, còn đang thở chứ nào đã nói được lời nào, chị đã bị anh ta đánh hộc cả máu miệng. Nuôi báo cô ông chồng nghiện dù nghèo, dù đói nhưng chị cũng cố lo cho anh ta tiền mua đủ một bi thuốc phiện để anh ta khỏi đi ăn cắp, ăn trộm hàng xóm. Chồng chị nghiện, nhưng trong người anh ta vẫn còn có chút tự trọng. Anh ta có nghề mộc khá giỏi, đóng đồ gỗ đẹp có tiếng ở thị trấn, chỉ mỗi tội nghiện ngập nhiều khi quên cả lịch hẹn giao hàng cho khách, nên khách hàng cứ thưa dần. Công việc phập phù tiền công không đủ để hút, những lúc ấy chị lại đưa cho chồng mấy chục nghìn đồng, đủ để mua 1 bi thuốc phiện sau này là 1 tép hêrôin. Hành vi "tiếp tay" đó kéo dài suốt mười mấy năm trời. Chị bảo chị vẫn tôn trọng chồng, vì anh ta vẫn giữ lời hứa không đi ăn cắp; nhưng không lấy của thiên hạ thì khi lên cơn vật, anh ta lại ăn cắp tiền của vợ. Năm 1995, chị sinh con trai thứ hai, vò võ ôm con một mình trong viện mà nước mắt chát mặn đầu môi. Anh ta không đến vì anh ta còn bận đi kiếm vài bi thuốc phiện. Năm 2000, mặc dù đứa con lớn mới học lớp 4, đứa bé đang đi mẫu giáo, nhưng chị vẫn quyết định đăng ký đi học lớp hộ sinh trên thị xã Sơn La. Thâm tâm chị nghĩ chỉ học hết lớp 7, với bằng sơ cấp y tá, mình có thể nằm trong diện tinh giản biên chế bất cứ lúc nào. Đi học lớp hộ sinh có thể đảm bảo cho chị thời gian công tác dài và ổn định Trạm Y tế xã bao giờ cũng có 1 định biên nữ hộ sinh, chỉ như vậy mới có thể tiếp tục nuôi con và đưa chồng đi cai nghiện. Chị gạt nước mắt để vượt 120km về thị xã học, để lại hai đứa bé và người chồng nghiện ở nhà. Công việc của chị nhiều khi phải công tác xa nhà, những đợt tập huấn chục ngày đến cả tháng. Mỗi lần đi công tác, chị lục túi đưa cho thằng con lớn mấy chục nghìn đồng, dặn ở nhà trông em, tự nấu nướng mà ăn, nếu thấy bố cùn lên thì hãy lánh sang nhà bác Ánh hàng xóm. Có lần trở về sau chuyến công tác, chị trào nước mắt vì thương con khi nghe mấy bà bán thịt ở chợ kể lại. Thằng con lớn của chị, cứ hai hôm lại ra chợ, chỉ mua mấy mớ rau, tần ngần mãi, rồi cũng dám mon men đến quầy bán thịt, mua đám bạc nhạc và mớ bì lợn nói dối rằng về nấu cho chó, nhưng thực ra nó mang về rim mặn để hai anh em ăn cơm... 20 năm lấy chồng, nhưng chưa bao giờ chị được hưởng một giây phút hạnh phúc. Nụ cười trên khuôn mặt khả ái của người đàn bà vừa qua tuổi tứ tuần trông khắc khổ, đuôi mắt khi cười đầy vết chân chim như vết rạch của thần khổ ải và bất hạnh. Mấy chục năm qua, chị chưa bao giờ được ngủ trước 12 giờ đêm. Hôm nào cũng vậy, ngoài việc cơ quan, chị phải kèm cặp hai cậu con trai học hành, rồi cám bã, lợn gà. Có thời điểm chị nuôi 3 lợn nái, 10 con lợn thịt, trồng hơn ngô. Nhiều hôm trước khi đi làm tay phải chà vào nền xi măng để tẩy nhựa chuối, rau lang băm cho lợn. Niềm an ủi lớn nhất của chị là hai cậu con trai, nhờ trời học khá giỏi và ngoan, biết thương mẹ. Nhiều lần thấy bố hành hạ mẹ, chúng tỏ thái độ, thậm chí còn khuyên mẹ nên bỏ bố cho đỡ khổ. Nhưng lần nào cũng vậy, chị lại ôm chúng vào lòng, nuốt nước mắt mà nói "Ông ấy là bố các con, chỉ mẹ mới có quyền trách bố chứ là phận con, các con không được phép. Các con hãy cứ sống và phấn đấu trở thành một người đàn ông tốt, rồi sau này bố sẽ hiểu ra và sẽ thay đổi". 2. Có một điều làm mọi người khâm phục chị là dù chồng mình nghiện ma túy, vũ phu như vậy, nhưng chưa bao giờ chị nói đến ly dị. Với suy nghĩ giản đơn còn nước còn tát, con sinh ra phải có bố, cho dù ông bố có khi chưa một lần xứng đáng với thiên chức ấy. Sinh con trai đầu lòng, chị bắt đầu công cuộc cai nghiện cho chồng, vận động khuyên giải mãi rồi chồng cũng đồng ý cai nghiện. Khỏi phải nói những vất vả của chị khi giúp chồng cai nghiện, cho con ăn, ru con ngủ xong, chị nấu nướng, cho chồng ăn, tắm rửa, xoa bóp, bấm huyệt cho chồng. Có đêm, trời mưa tầm tã, chị phải sang hàng xóm mua bằng được mấy quả trứng gà ri để nấu cháo cho anh ta ăn. Nghiện ma túy, nhưng chồng chị có những cái thú ăn chơi khá quý tộc, anh ta chỉ ăn cá chép, gà nhảy ổ, không bao giờ ăn trứng vịt. Nhưng vừa húp được một thìa thì... choang, chồng chị gầm lên "Mày nấu mặn thế này thì đến thằng bố mày cũng chẳng ăn được". Chị cắn răng, nuốt nước mắt vào trong, lặng lẽ thu dọn những mảnh bát vỡ tung tóe rồi đi nấu nồi cháo khác cho chồng. Cứ như thế, 1 lần, 2 lần, 10 lần và đến năm 2003 tổng cộng 27 lần chị một mình cai nghiện cho chồng. Chị chẳng dám đưa chồng vào trung tâm cai nghiện, vì chị lo ở đó, đêm đến anh lên cơn vật vì đói thuốc, nhỡ có mệnh hệ nào thì khổ cả mẹ lẫn con. Năm 2003, sau khi khớp nối được với một người họ hàng trong Nam, chị đã động viên chồng cai nghiện lần thứ 27, sau đó vào trong đó làm ăn. Muốn đoạn tuyệt ma túy, thì phải tránh xa môi trường bẩn, ô nhiễm vì ma túy. Huyện Mộc Châu Sơn La dân số chưa đầy 2 vạn, nhưng có đến vài trăm con nghiện. Sau nhiều tuần thuyết phục, chồng chị cũng đồng ý vào Nam để cai nghiện. Hôm chuẩn bị cho chồng đi, chị lo từng cái quần, cái áo, đôi tất chân, thậm chí chị còn lén bỏ vào balô của chồng mấy hộp bao cao su vì chị sợ đàn ông xa vợ lâu ngày không giữ gìn được, lỡ mang bệnh về lại khổ vợ, khổ con. Chị cười, nụ cười héo hắt, nước mắt trào ra trong đôi mắt buồn. "Các anh có biết không, hôm đó tôi còn cho tiền anh ấy mua 8 tép hêrôin để sử dụng trên đường đi tàu. Tôi sợ trên tàu, anh ấy đói thuốc vật ra đấy thì ai cứu chữa, ai chăm sóc". Mượn xe máy của cô bạn cùng cơ quan, chị đèo chồng về tận ga Hàng Cỏ. Nhìn chồng khoác túi, xiêu vẹo, dúm dó trên sân ga, chị trào nước mắt vì thương chồng, thương con và thương cho cả phận mình. Chị Trần Thị Uyên thăm hỏi động viên một gia đình vừa có con mất vì AIDS ở bản Lùn, xã Mường Sang. Nhờ trời, chồng chị vào Nam được 1 năm, 2 năm đến bây giờ là 6 năm và đã đoạn tuyệt hẳn với ma túy. Chị không yêu cầu anh phải gửi tiền về, mà chỉ muốn thỉnh thoảng anh gọi điện về nói chuyện động viên các con. Trong đó, do có tay nghề khá anh làm cho một xưởng mộc, thu nhập cũng đủ sống, quan trọng nhất là tránh xa được ma túy... Trở về nhà sau một thời gian cai nghiện, nhìn chồng béo khỏe, da dẻ hồng hào chị mừng lắm; nhưng chị biết nếu cứ để chồng ở nhà, không chóng thì chầy chỉ dăm bữa nửa tháng chồng chị lại bập vào ma túy. Tiểu khu 13 nơi chị sống có đến gần 20 con nghiện, hơn chục người nhiễm HIV. Đêm đó, trong vòng tay chồng, chị ngậm ngùi động viên anh hãy vì vợ, vì con mà vào Nam để làm sao đoạn tuyệt hẳn với ma túy. Chị nói với chồng cái điều khiến chị thật khổ tâm, rằng nếu anh vào đó, tìm được người phù hợp thì hãy cứ kết bạn. Thâm tâm chị chỉ nghĩ rằng, chồng mình một thân một bóng, ốm đau, nghiện ngập như thế cũng cần lắm một bàn tay phụ nữ lúc trái gió trở giời. Hai năm sau, chồng chị hồn nhiên thừa nhận anh ta có bạn gái, đó là người phụ nữ đã có một con riêng và bị người tình phụ bạc. Vì thương người đàn ông xứ Bắc chất phác, lẻ loi, cô ấy đã tình nguyện về ở với chồng chị. Chị buồn lắm, nhưng vẫn động viên chồng "Người đó còn khổ gấp vạn lần em, anh hãy lo cho cô ấy, đừng sa vào tệ nạn nữa để thêm một người đàn bà nữa phải khổ". Chị kể, mấy lần gọi vào thăm chồng, chị xin gặp cô vợ bé của chồng, nhưng người đàn bà kia không dám gặp. Cô ta không ngờ rằng trên đời này lại có người vợ cao thượng đến mức như vậy. 3. Tôi tìm đến nhà chị ở Tiểu khu 13, thị trấn Mộc Châu. Căn nhà nhỏ nép mình dưới giàn su su xanh mướt, không khang trang nhưng sạch sẽ và ấm cúng lạ thường. Người xưa bảo "có phúc thì sẽ có phần", hai con trai chị ngoan và học giỏi, đứa lớn đang học chuyên nghiệp trên thị xã, cậu út sang năm lên lớp 10, đặc biệt cả hai cháu đều rất thương mẹ. Công việc chính của chị là nữ hộ sinh, kiêm chuyên viên dự án phòng chống HIV/AIDS của xã Mường Sang. Hôm sau, mặc dù đang đi làm ở một nơi cách chỗ chúng tôi đến 20 cây số, nhưng vì giữ lời hứa chị vẫn đội mưa quay về đưa chúng tôi vào bản Lùn, một bản nổi tiếng vì nhiều người nhiễm HIV/AIDS. Chị dẫn chúng tôi đến nhà một thanh niên mới chết vì AIDS trước đó 2 ngày. Thú thực bước lên căn nhà sàn xập xệ, tôi cùng anh phóng viên báo bạn hơi rùng mình, nhưng vào trong nhà, thấy mọi người ríu rít, mừng rỡ như gặp người thân. Chị ôm hai đứa bé, ôm lấy người vợ đã bị nhiễm HIV kia để chia sẻ, vỗ về. Người phụ nữ trong câu chuyện trên là chị Trần Thị Uyên hiện ở Tiểu khu 13, thị trấn Mộc Châu Sơn La. Câu chuyện về người phụ nữ can trường này tình cờ đến với tôi trong một chuyến đi thực tế bình thường của người làm báo. Song điều làm tôi vừa cảm phục vừa day dứt đó là con số 27 lần cai nghiện cho chồng, trong vòng 20 năm gá nghĩa phu thê. 20 năm làm vợ cũng là 20 năm chị ngậm buồn nuốt tủi để cứu vớt một con người
pepper lấy chồng mấy lần